Shoutbox

Loading

WP Shoutbox
Tên
Trang web
Message
Smile
Đối tác



Tôi quay lại Nhật Bản sau một tháng nghỉ xuân, 5 ngày sau vụ đại động đất và sóng thần xảy ra tại miền đông bắc của đất nước này. Dù nơi tôi đến là thành phố Osaka, nơi được cho là không nguy hiểm gì về khả năng ảnh hưởng của phóng xạ cũng như ít có nguy cơ dư chấn của cơn động đất xảy ra vừa qua nhưng lòng tôi vẫn ngổn ngang nhiều bất an. Bởi trước khi ra đi, bố mẹ, bạn bè ai cũng khuyên không nên sang Nhật vào lúc này, khi mà trận đại động đất và sóng thần qua đi để lại một vùng đông bắc hoang tàn cùng với nguy cơ rò rỉ chất phóng xạ từ nhà máy điện hạt nhân Fukushima. Nhưng tâm trạng lo lắng đó của tôi đã được giải tỏa phần nào sau cuộc nói chuyện với vài người Nhật, cùng ngồi chờ trước khi lên máy bay. Xem cả bài viết »

Ngày thứ 2 ở một mình! Ngôi nhà to và rộng rãi quá, cũng có cái cảm giác vừa lạnh vừa run. Buổi tối không dám ra khỏi phòng, đồ ăn nước uống thì chuyển hết vào bàn, co ro góc phòng bên cạnh lò sưởi…hix rồi mình sẽ thành heo mất thôi…

Hôm nay mặc dù bận đi làm nhưng người bạn ấy vẫn ghé qua, xem mình có nấu ăn không, có khỏe không! Thật là một người bạn kì diệu! Tối qua lại động đất .. căn phòng nhỏ cứ run mãi không dứt, sợ… thế mới biết ở một mình thật lạnh lẽo! Thế nhưng rồi có điện thoại là những câu tiếng nhật ngắt quãng mà mình nghe không rõ … có sao không? đừng sợ nhé chỉ là dư chấn nhỏ thôi… chỉ 4 độ thôi… cảm ơn nhé bạn của tôi! Xem cả bài viết »

Hôm trước đã viết một entry ngắn về em. Lo lắng về em, bơ vơ giữa đổ nát hoang tàn, biết làm gì với cái thai  16 tuần tuổi và người chồng đang ngày đêm trực tiếp đối mặt với hiểm nguy.

Hôm nay không kìm lòng được, phải gọi điện. Và bất ngờ.

Em lạc quan rực rỡ với những tiếng cười, dù đôi lúc, tiếng cười ấy nghẹn ngào, nhưng vẫn không hề hối hận hay bi lụy. Bởi lẽ, em không hề cô đơn. Gia đình của em ở đó. Chồng em, mẹ chồng, dì chồng cùng gia đình chú dì… Quê hương thứ hai của em ở đó. Mọi người đang trải qua những ngày khó khăn nhất trong đời, vẫn cố gắng chăm chỉ không than trách một lời, làm sao mà em đi được.

Và đây là cuộc nói chuyện của mình với em: toàn bộ đã được đăng trên VOVnews rồi. Đây chỉ là phần lược thuật lại của mình.

Tính nhờ chị nhắn em là mọi người từ Fukushima về an toàn, đo phóng xạ không việc gì cả.

“Ôi, thế thì mừng quá chị nhỉ!”

“Thật sự, chỗ em là vùng tâm chấn, kinh hoàng lắm chị ạ. Hôm ấy, em đang đi làm. Chồng em đi làm, mẹ chồng cũng đi làm. Thấy động đất, em cứ chạy theo mọi người mà không biết chạy đi đâu. Đúng là đất nứt dưới chân và em không biết em chạy đi đâu nữa. Chồng em mãi đến 3h đêm hôm ấy mới tìm được em. Còn mẹ chồng, hai ngày sau em mới tìm thấy. .. Chỗ em ở lại không có người Việt Nam. Các bạn tạp trung ở Sendai hết. Em một mình, gần sân bay Sendai. Chỗ ấy bây giờ đang làm biển nước. Chỉ đi ra tầm 2-3 cây thôi là trong biển nước hết… Cách nhà em chỉ khoảng 5 phút đi ô tô thôi, sóng thần ập vào, tất cả chỉ còn đất không. Trên tivi em thấy đống đổ nát như bãi rác, chứ ở đây thì không còn dấu vết gì. Không còn một cái gì luôn. Em không tin vào mắt mình nữa… Các bạn ở Sendai còn nối được với trang Internet của người Việt. Em ở đây không có điện, điện thoại, không có nước, nhà cửa sập, đồ ăn không có, mái nhà thì bay. Em nhìn cái mái nhà nó bay hết. Ngồi trong nhà nhìn thấy trời. Thật không phải biết nói gì, nếu sau chuyện này mà còn sống sót, thì cái số em đã quá may mắn rồi.”

“Chị ạ, em vẫn không tin được là đã 1 tuần rồi, vẫn tưởng ngày hôm qua, vì dư chấn vẫn mạnh. Hôm qua (17/3), có đến 7-8 lần dư chấn. Hôm nay thì từ sáng đến giờ khoảng tầm 5 lần. Vẫn chưa ngừng. Nhưng giờ em quen rồi, như ngồi ghế mát xa ấy.”

“Người Nhật họ bình tĩnh lắm chị ạ. Chẳng nói đâu xa, như chồng em ấy. Em nhìn ông ấy mà em khóc. Em bảo, anh giỏi thật. Anh ấy bảo, không em ạ. Anh giỏi gì. Em nhìn đi, những người dắt chó đi dạo mới là giỏi. Cái tinh thần của họ, em nói thật với chị. Em nhìn lại bản thân em, em thấy xấu hổ… Sáng ra ở đây mọi người vẫn dắt chó đi dạo. Vẫn xếp hàng dài 3 cây số mua đồ. Từ  sáng nay này, mẹ chồng em, dì ruột, chồng dì, gia đình chồng dì, họ hàng, đi tình nguyện hết. Họ không cho em đi, nhưng mà em vẫn đi, em đi chỗ gần gần. Em đi xếp hàng mua đồ để giúp mọi người. Đây, em đang chuẩn bị đồ. Tất tần tật cái gì nhà em có thì em chia sẻ. Tại vì lúc mình khó khăn, người ta chia sẻ, chẳng cần biết mình người ở đâu, chỉ biết nắm tay chạy cùng nhau… Bây giờ siêu thị gần nhà bắt đầu mở. Mỗi người chỉ được mua 10 món đồ cần thiết. Nếu mua bánh rồi thì không được mua cái bánh đó lần thứ 2. Tổng số tiền chỉ được khoảng 1.000 yên thôi. Dầu không có, gas không có. Em cũng phải tiết kiệm. Em nghĩ là mọi người cố gắng khắc phục thì em cũng phải khắc phục. Em tắt máy sưởi đi. Em trùm chăn. Em trùm 4 lớp chăn em ngủ. Mà em đang mang bầu 4 tháng. Đây là thời kỳ quan trọng vì mới 4 tháng đầu.”

“Chị biết không, hai hôm đầu, một hôm em ngủ  ngoài ủy ban quận. Em ngủ với những người không biết từ đâu. Đến 3h đêm, chồng em về tìm. Mình nhìn mọi người có ngủ được đâu. Mọi người tinh thần thép lắm chị ạ. Họ mang cái onigiri, cơm nắm ấy, mùi khét mà bé tí, em chưa thấy gói cơm nắm nào bé như thế. Họ chia cho em. Em nhường cho người khác. Họ thấy em có bầu, họ bảo phải ăn. Em nói, cụ già rồi, cụ ăn đi. Cụ ấy bảo, không, tao 80 tuổi rồi, người Nhật tao khỏe lắm, tao tắm onsen nên khỏe lắm. Mày là người Việt Nam, mày mới sang, mày phải ăn đi, ăn cho đứa bé. Chị biết không, người ta 80 tuổi, mà người ta nhường em. Mà cái cơm nắm, nó bé tị, khét lẹt, chắc mọi người nấu bằng dầu hay thế nào. Thế là em khóc nhé, em khóc mà người ta không khóc đâu. Nhìn thấy mấy đứa trẻ con, em lại ra, em đưa cho mấy bác cứu hộ. Các bác ấy bảo, mày phải ăn đi. Trong lúc này thì phải tự lo cho bản thân. Lo được cho mình thì mới lo cho người khác được.”

“Lúc mọi người đi, em đã định đi rồi… Anh Dũng, anh Tính bảo em, em quyết định đi! Lúc đấy em cũng nghẹn ngào. Em cũng khóc đấy. Chồng em nghe cũng khóc. Chồng em bảo, anh sẽ phải cố gắng hết sức để có điện, để mọi người còn khắc phục. Em yên tâm về điện hạt nhân, vì nếu quá nguy kịch, chắc chắn toàn bộ sẽ di dời và sẽ chạy. Lúc đấy, anh có chết cũng phải bảo vệ em.  Nghe thế em bảo, sống chết em cũng ở lại đây. Em gọi điện về cho bố mẹ. Em bảo, mẹ ạ, nếu con có chết thì bố mẹ hãy nghĩ là con chết vinh quang. Vì con chết cùng hàng nghìn, hàng vạn người  Nhật. Bố mẹ em khóc. Mẹ em bảo là tôn trọng quyết định của em. Thế là em cố gắng… Tới hôm qua, điện nước vẫn chưa có. Mẹ chồng em làm bưu điện phải cố gắng. Chồng em làm về điện càng phải cố gắng… Anh Dũng bảo em, em phải tự hào về chồng mình. Chồng em vẫn phải đi làm, còn làm hơn bình thường để đảm bảo điện cho mọi người. Điện bây giờ đang về khắp nơi… Mỗi ngày chồng em phải đi nhiều nơi lắm. Hôm nay đi 6-7 điểm… Công ty chồng em chịu trách nhiệm về điện cho toàn vùng Tohoku, trong đó có nhà máy điện số 1.”

Nhà máy điện số 1 là nơi mà người ta đang phải tránh xa, càng xa càng tốt. Còn chỗ nhà em cách nơi này chỉ có 60-70km. Cầu mong mọi chuyện diễn ra an toàn.

Nhưng hôm nay, Nhật Bản đã nâng cấp độ cảnh báo lên số 5 thì phải.

Ngoài em gái này, mình biết một số chị em khác lấy chồng Nhật Bản. Dù cha mẹ gọi về, họ cũng vẫn quyết tâm ở lại. Nói ra thì thật khó, phải trong cùng cảnh ngộ mới hiểu hết được suy nghĩ của nhau.

Tác giả
Lê Vân Anh

(Cảm ơn chị Lê Vân Anh, phóng viên của đài NHK Nhật Bản về bài viết hết sức xúc động này)

Không bao giờ nói động đất vui lắm, ko bao giờ nói động đất không cũng chẳng là gì nữa..Tất cả chỉ vì chưa được chứng kiến nỗi sợ hãi thực sự và khung cảnh tang thương mà nhiều người phải đối diện sau động đất mà thôi...

Thứ 6, ngày 11 tháng 3.

14h, sau một buổi sáng gọi điện khắp nơi đều bị từ chối, mình lên giường đi ngủ để lấy lại tinh thần. Chiều dự định còn lên thư viện và làm mấy việc khác. Đột nhiên cả căn phòng bắt đầu rung chuyển. Quá nhanh và mạnh!

Trận động đất thứ nhất.

Cái chuông gió treo trong phòng xoay tròn kêu leng keng càng lúc càng mạnh. Ti vi đổ ập xuống, quần áo từ trong tủ bay thẳng ra ngoài, đồ trên kệ rơi loảng xoảng. Cửa với tường rung lên bần bật. Ôi, sợ không thể tưởng được, chạy ra khỏi giường thấy Kyo đang ôm bụng, mặt mày cũng bơ phờ vì tối qua đi làm đêm, đang ngủ bù. Mình hỏi, có chạy không, Kyo vẫn còn bình tĩnh trả lời, không sao đâu chờ thêm chút nữa. Mình cũng tin như thế thật, gọi điện cho Hoàng, hai chị em vẫn quyết định ở lại, chờ ổn định. Lại còn đùa cười ha hả một lúc. :) )

Xem cả bài viết »

Mùa đông ở Kyoto Kyoto vào mùa đông là lúc trái mùa ít khách du lịch nhất . Kyoto vào đông lạnh buốt đến thấu xương nhưng bù lại lượng khách tham quan lại rất ít, vì thế du khách có th63 thong thả thưởng thức các cảnh đẹp ở Kyoto. Không giống với hoa anh đào mùa xuân và cây lá đỏ mùa thu, tuyết mùa đông dù ngắm ở nơi nào cũng rất đẹp, vì thế du khách không cần phải lựa chọn nơi tham quan, có thể đến bất cứ nơi nào mình thích. Kyoto vào những ngày tuyết rơi trông như một nàng tiên khoát lên mình một chiếc áo lụa mỏng manh, mềm mượt nhu xa tanh,  bầu không khí thì trong lành như pha lê, một vẻ đẹp vừa cổ kính vừa thoát tục tạo cho du khách một cảm giác sảng khoái, cơ thể trở nên nhẹ nhàng như thể bao nhiêu tội lỗi trong tâm hồn đã được tẩy rửa.Vào mùa đông, dù đi đến đâu cũng ngắm được vẻ đẹp tuyệt mĩ như thế này, mỗi một nơi khác nhau lại tạo cho chúng ta một cảm giác khác nhau vì thế các bạn có thể đi tham quan tất cả nhưng nơi nổi tiếng ở Kyoto, ví dụ như: Chùa Vàng (kinnkakuji), Chùa Aomizu, Cầu Togetsu, Sông Kamo…. Xem cả bài viết »

Tôi đến osaka khi trong lòng đầy tâm trạng , nhiều điều còn dang dở, và nhiều điều chỉ chờ đợi để bắt đầu. Tôi đã không biết là sẽ đến lúc mình sẽ yêu osaka như bây giờ, không biết rằng cuộc sống ở osaka cho tôi thật nhiều điều ý nghĩa. Đêm đầu đông tuần trước, lần đầu tiên quay trở lại tokyo mà không hội ngộ sempai, kohai, hay bạn bè, lần đầu tiên lang thang đi không mục đích giữa Shinjuku , lần đầu tiên tôi nhận ra “hình như mình đã yêu nơi nào khác không phải nơi này” . Phải nói là tình cảm của tôi với Osaka cũng giản dị như người ta vẫn yêu ngôi nhà mình sống, như người ta vẫn yêu con đường tới trường, dù nhà có không đẹp lắm, dù đường có dốc , vẫn thấy thật gần gũi thân quen. Xem cả bài viết »

Cách đây 61 năm, ngày mồng 2 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.

Điều đặc sắc trong bản Tuyên ngôn độc lập của nước Việt Nam, là Bác Hồ đã trích dẫn bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ năm 1776, và bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của nước Pháp năm 1789.

Bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ đã được Quốc hội Mỹ nhất trí thông qua ngày mồng 4 tháng 7 năm 1776. Từ đó, ngày mồng 4 tháng 7 được coi là ngày Quốc khánh của nước Mỹ. Bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ do ông Thomas Jefferson soạn thảo. Xem cả bài viết »

Người Việt Nam tại Nhật Bản không nhiều, chỉ chưa đầy 8000 người – một con số vô cùng ít ỏi so với hàng chục, hàng trăm ngàn người Việt ở một số nước châu Âu, chứ chưa nói đến con số cả triệu người ở Mỹ. Người Việt Nam ở Nhật cũng xuất phát từ nhiều nguồn gốc khác nhau: có người du học sang Nhật rồi ở lại, có người sang vì lý do đoàn tụ gia đình, và cả những người là thuyền nhân.

Có người cho rằng người Việt Nam không dễ thích nghi môi trường xã hội Nhật Bản, và vĩ lẽ đó không mấy người thành công tại đất này. Quả thực, trong số Việt kiều nằm rải rác tại Nhật Bản, có thể thấy một số lượng không nhỏ chỉ lao động chân tay, làm những việc nặng nhọc và cuộc sống không được đầy đủ. Song cũng có những người thành đạt và vươn tới những vị trí nhất định trong xã hội Nhật.

Một Việt kiều tại Nhật Bản, được người Việt Nam biết nhiều nên có thể kể trên ngay, là giáo sư Trần Văn Thọ. Ông không những là chuyên viên kinh tế cao cấp thuộc trung tâm nghiên cứu kinh tế NB, giáo sư kinh tế của trường đại học Obirin và có thời gian là giáo sư thỉnh giảng khoa kinh tế trường Đại học Quốc gia Hà Nội, mà từng là ủy viên chuyên môn ban cố vấn kinh tế cho nhiều nhiệm kỳ thủ tướng Nhật, và trước đây cũng là một trong những ủy viên ban cố vấn về cải cách kinh tế và hành chính cho thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt. Hiện tại, ông còn nằm trong ủy ban nghiên cứu các vấn đề kinh tế liên quan đến kế hoạch chuyển thủ đô của Nhật Bản. Xem cả bài viết »

Nếu có ai hỏi thích Tokyo vì cái gì thì thực sự là tôi không thể chỉ rõ được – không phải vì không có cái gì để thích mà là có… quá nhiều thứ để một người nước ngoài như tôi quan tâm.

Không phải lần đầu tiên tới đất Nhật, nên bước xuống sân bay Narita, tôi chẳng thấy lạ lẫm gì. Nhưng lần nào cũng vậy, tôi không thích đi tàu cao tốc Shinkansen thẳng một mạch về trung tâm mà luôn trèo lên xe bus để trong gần 2 tiếng có dịp ngắm thiên nhiên, phố phường – trừ 30 phút đầu luôn rơi vào trạng thái buồn ngủ vì xe êm, lại sau một chặng bay đêm. Máy bay từ Việt Nam đến Narita thường hạ cánh vào sáng sớm, vì thế bước ra khỏi nhà ga là cảm thấy ngay cái se lạnh của mùa Thu, và khi đó thì không có gì hợp hơn một chén súp miso nóng hoặc ít ra là một ly trà xanh ngay tại một cửa hàng nhỏ trong sân bay.

shibuya

Xem cả bài viết »

Có lẽ hiện nay cũng có nhiều bạn chuẩn bị đi du học Nhật Bản đang rất băn khoăn trong việc chọn trường, và cũng không có đủ thông tin xác thực về trường mà mình muốn theo học. Vì vậy, với tư cách là 1 sinh viên đang theo học tại đại học Kyushu, một trong những trường đại học quốc lập lớn của Nhật, tôi muốn đóng góp bài viết này như một cách giới thiệu để các bạn có thể có cái nhìn tổng quan về trường, và đồng thời cũng là để ghi lại một chút kỉ niệm, một chút cảm nhận của riêng mình.

Kyushu đón tôi bằng cơn mưa lây rây buổi sớm khi mới chân ướt chân ráo từ gaTenjin, có thể coi là ga trung tâm của Fukuoka, đến khu kí túc xá đại học. Nằm ở miền nam nước Nhật, Fukuoka ấm hơn những vùng miền khác nên khi ở Tokyo mọi người đang nô nức kéo nhau đi ngắm hoa đào thì ở đây hoa đã rụng gần hết. Một vài cây hoa còn nở thì lá mới cũng đã phủ dày những mảng xanh. Xem cả bài viết »

Đăng nhập
Forgotten Password
Hủy
Sponsors